Lục Văn Đạo Tôn trả lời rất thành thật.“Cảm giác vô cùng tốt.”Lâm Tịnh Đạo Tôn sờ bộ râu ở dưới cằm, tiếp tục cười hỏi: “Có phục haykhông?”“Phục.”“Bây giờ cảm thấy quyết định trước đó của Bổn chưởng môn có đủ sáng suốthay chưa?”Lục Văn hiểu được quyết định này của hắn đã cực kỳ chính xác khi ủng hộKhương Thành, coi hắn như niềm hy vọng duy nhất.Trước đó không lâu, hắn còn cảm thấy điều này vô cùng ngu xuẩn.Thậm chí còn lén lút than phiền với các trưởng lão khác, không biết có phải đầuóc của chưởng môn đã bị trúng tà đến mức bị cháy hỏng rồi hay không nữa.Mà bây giờ hắn đang vô cùng thành khẩn mà cung kính khom người.Sau đó lớn tiếng khen ngợi: “Chưởng môn đúng là chưởng môn, bí hiểm đếnmức làm cho người ta khó mà hiểu được, quyết định lúc đó quả thực là vô cùngsáng suốt!”Lâm Tịnh Đạo Tôn lại hỏi: “Vậy cảm thấy ngươi bây giờ, Ngạo Kiêu, NgânThuyên cùng với Khương chưởng môn, ai xứng đáng được ở lại vị trí cao nhấtcủa khu đón khách hơn?”Lục Văn nhìn lướt qua Ngạo Kiêu Đạo Tôn và Ngân Thuyên Đạo Tôn đangđứng ở phía đối diện, một đám lửa cũng đang bùng cháy ở trong lòng.“Chuyện đó đương nhiên là Khương chưởng môn xứng đáng rồi!”“Có Khương chưởng môn ở đây, sao chúng ta phải dùng tới hai tên rao giá khắpnơi vừa thấy lợi ích đã quên đi tình nghĩa nữa chứ?”“Ở trước mặt Khương chưởng môn, chẳng qua bọn họ cũng chỉ là tôm tép nhãinhép mà thôi, vốn dĩ không xứng đáng để mang ra so sánh một chút nào!”Lâm Tịnh Đạo Tôn cố ý chế nhạo nói: “Nhưng hình như trước đó ngươi khôngnói như vậy, nếu như ta đoán không nhầm, có lẽ ngươi cũng đã từng nghĩ tớichuyện muốn thoát khỏi Ma Ngộ tông đúng không?”“Không có, tuyệt đối không có!”Lục Văn Đạo Tôn lắc đầu liên tục giống như cái trống xoay.“Sự trung thành của ta đối với Ma Ngộ tông có mặt trời và mặt trăng chứnggiám, sự tin tưởng của ta ta đối với chưởng môn lại càng có trời đất chứngnhận.”Hắn chính trực nghiêm minh mà quát lên: “Kính xin chưởng môn đừng coi tatrở thành cái loại bỉ ổi vô liêm sỉ như Lệ Diệp Đạo Tôn!”Lâm Tịnh Đạo Tôn vỗ lên bờ vai của hắn.“Vậy xem ra là ta đã hiểu lầm ngươi rồi, mong là Lục Văn hộ pháp đừng để ởtrong lòng.”Thật ra trong lòng hắn đang điên cuồng chế nhạo, mẹ nó, đừng tưởng là takhông biết trước khi Lệ Diệp chạy trốn cũng đã từng thương lượng cùng vớingươi rất nhiều lần.Nhưng mà ngươi cũng có phần do dự thiếu quyết đoán, cho nên mới không“nắm lấy thời cơ” cùng bỏ trốn theo hắn.Những ngày qua, bởi vì ủng hộ Khương Thành mà bản thân Lâm Tịnh Đạo Tôncũng phải nhận lấy áp lực vô cùng lớn.Cuối cùng bây giờ cũng đã gột sạch được tất cả phiền muộn của mấy ngày trướcđây rồi.Mà ở bên kia, có rất nhiều trưởng lão và đệ tử cũng lại nổi lên phỏng vấn PhạmLôi Đạo Tôn một lần nữa.“Không phải ngươi nói trận chiến trước là vì Nhạc Gia Đạo Tôn khinh địch thếnên Khương chưởng môn mới có thể giành chiến thắng hay sao?”“Chẳng lẽ trận này cũng lại khinh thường kẻ địch hay sao?”“Nhưng sao ta lại thấy trận này Khương chưởng môn còn giành được chiếnthắng nhanh hơn, dễ dàng hơn chứ?”Trong lòng Phạm Lôi Đạo Tôn đang tự nhủ, nếu như ta có ý cảnh kiếm đạo thậptam trọng, vậy thì ta cũng có thể ngay lập tức giết chết Đạo Tôn ở trước mặtmột cách dễ dàng.Hơn nữa mượt mà hơn so với tên tiểu tử đó.Nhưng mà trước đó hắn đã giả bộ hơi quá rồi, bây giờ cũng không tiện để thayđổi lời nói.“Khụ, Đạo Tôn trước đó quá yếu rồi.”Hắn chỉ có thể vụng về giải thích trận vừa rồi một cách qua quýt.“Hoàn toàn chưa thể nào để lộ ra được thực lực như thế nào, cũng không sửdụng được chiến thuật một cách phù hợp, bị đánh cho đến mức trở tay khôngkịp.”Mọi người cũng đều không ngu ngốc, đến bước này thì cũng đã nghe ra đượchắn đang bịa đặt rồi.Bọn họ lập tức xôn xao âm thầm hiểu ý nhau mà bắt đầu cười ồ lên.Điều này làm cho Phạm Lôi Đạo Tôn xấu hổ đến cực điểm, cũng không biếtphải giấu mặt đi đâu nữa rồi.Trong đấy lòng hắn cũng đang vô cùng bực bội.Ý cảnh kiếm đạo thập tam trọng thì cũng thôi đi, hắn đã từng nhìn thấy ở ĐếKiếm Tinh rồi.Cái Pháp Tắc không gian đủ để làm cho hắn có địa vị ngang hàng với Đạo Tônlà từ đâu ra?Cho dù như thế nào hắn cũng nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được.Trái tim của Chí Diên Đạo Tôn ở bên kia cũng đau đớn đến sắp rỉ máu rồi.Tả hộ pháp vừa rồi kia thế nhưng mà lại là người của Vô Định Cung bọn hắn.Cái chết của Đạo Tôn đều là một tổn thất vô cùng lớn đối với bất kỳ môn pháinào, làm sao hắn có thể không đau lòng được chứ?Mà lúc này, sự oán hận của hắn đối với Khương Thành và Ma Ngộ tông cũngcàng lúc càng cao hơn rồi.“Các vị đạo hữu, tiếp theo ai muốn xuất chiến?”Hắn nghiên răng, đôi mắt đỏ như hai viên ngọc chậm rãi quét qua gương mặtcủa mấy vị Đạo Tôn ở xung quanh.“Lần này chẳng lẽ các ngươi còn muốn né tránh chiến đấu nữa hay sao?”Tất cả Đạo Tôn tất cả đều không hề lên tiếng.Cứ đùa, sau khi thấy được kiếm kia một lần nữa, bọn họ làm gì còn một tí lòngtin nào chứ.Đó là cấp độ kiếm đạo mà rất nhiều Đạo Thánh cũng chưa từng nắm vững, đặt ởcấp bậc này của Đạo Tôn thì đã hoàn toàn vượt qua rồi.Cái này còn đánh cọng lông gì, bước lên chính là tự tìm đường chết đấy!“Thế nào, các ngươi hỗ trợ trận chiến là cố tình đứng ngoài cuộc mặc kệ sốngchết sao?”Nhìn thấy bọn họ vẫn còn không ra chiến, Chí Diên Đạo Tôn lại hóa thân thànhtên quái khí một lần nữa.“Trước đó thái độ của các vị không phải là như này.”Thể diện lớn quá, phiền não trong vui sướng hả?“Trước lúc khiêu chiến không phải đều nói cứ đặt hết ở trên người các ngươisao?”“Vừa rồi người của bọn ta đã đi lên dò đường rồi, có phải cũng đến lượt cácngươi rồi hay không?”“Hạo Vân Đạo Tôn, lúc đầu người đề nghị ta khiêu chiến Ma Ngộ tông chính làngươi mà.”Ánh mắt của hắn rơi lên trên người của một trong những Đạo Tôn.Đạo Tôn kia đeo một thanh cự kiếm ở trên lưng, tạo thành sự tương phản kịchliệt với dáng người nhỏ bé của hắn, nhưng đứng ở đó lại hài hòa đến mức khóhiểu, làm cho người ta không tìm ra được vấn đề gì.Mà người này lại đứng ở chính giữa trong số mấy vị Đạo Tôn đến đây trợ giúpchiến đấu.“Lúc ấy ngươi nói êm tai lắm cơ mà, còn cam đoan bảo đảm Vô Định Cung củachúng ta sẽ giành chiến thắng.”“Nếu không phải là do các ngươi giật dây, ta cũng sẽ không khiêu chiến với MaNgộ tông không có một chút liên quan nào cả, bây giờ nói như thế nào đây?”Vẻ mặt của vị Hạo Vân Đạo Tôn vô cùng lạnh nhạt, sau khi bị chỉ đích danh thìcũng chỉ thản nhiên nói: “Bọn ta cũng không ngờ lại xuất hiện một tên yêunghiệt hiếm thấy như vậy, cái này là tình huống ngoài dự tính.”“Ý của ngươi là bảo bọn ta cam chịu số phận sao?”“Ngươi có thể nhận thua.”Dựa theo quy tắc đặc thù của Đoạn Dương Đạo, trước khi môn phái bắt đầukhiêu chiến, hai bên đều phải có một nghi lễ.Đó chính là thêm các cao thủ trợ giúp trận chiến vào trong danh sách thamchiến của phe mình, cho đối phương có tư cách đại diện môn phái.Bất cứ người ngoài nào tùy tiện tới giữa chừng đều chỉ có thể coi là là kẻ thứ ba,không thể nào trà trộn vào môn phái để khiêu chiến.Hiện nay trong số tất cả mọi người, chỉ có hai người có thể đứng ngoài cuộc, đóchính là Phạm Lôi và Yên Dĩ.Hai người này không tham gia nghi lễ “ghi danh”, vốn dĩ không được coi làngười của Ma Ngộ tông.Sau khi bắt đầu khiêu chiến của môn phái, không ai có thể tấn công bọn họđược, bọn họ cũng không thể tấn công được bất cứ kẻ nào.Trừ khi bây giờ bọn họ “ghi danh tạm thời” hoặc là sau khi khiêu chiến của mônphái kết thúc.Mà những vị Đạo Tôn giống như Ngạo Kiêu, Ngân Thuyên, Hạo Vân, bởi vì đã“ghi danh” nên bây giờ cũng không còn cách nào để thoát thân nữa rồi.Nếu như bọn họ thoát khỏi hiện trường trước thời hạn, vậy thì sẽ phải chịu sựtrừng phạt của Quy Tắc Thiên Địa, cũng xem như là thất bại trong cuộc chiến.Hoặc là ói hộc máu, trạng thái tổn hao nhiều, hoặc là căn cơ sẽ bị tổn hại.Đương nhiên bọn họ không muốn phải nhận lấy thiệt hại như vậy.Nhưng nếu như Vô Định Cung chủ động nhận thua, những người trợ giúp trậnchiến như bọn họ lập tức sẽ được giải thoát, bởi vì là nhân viên bên ngoài biênchế, ngược lại sẽ không phải chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.Đương nhiên Hạo Vân Đạo Tôn đang tính toán cái này.Vô Định Cung các ngươi bị hủy hoại thì cứ hủy hoại, bản thân mình không cóchuyện gì là được, sống chết mặt bay tiền thầy bỏ túi.“Các ngươi cứ nằm mơ giữa ban ngày đi, ta sẽ không nhận thua đâu!”Làm sao Chí Diên Đạo Tôn có thể đồng ý được chứ.Đến lúc đó những người trợ giúp trận chiến sẽ không bị sao cả, tất cả Vô ĐịnhCung bọn họ từ chưởng môn xuống đến các đệ tử ngoại môn đều có thể sẽ phảinhận lấy sự trừng phát vì thất bại trong cuộc chiến.“Hừ, đúng là u mê không chịu tỉnh ngộ.”Hạo Vân Đạo Tôn hừ một tiếng lạnh lùng, sau đó móc ra một cái Tiên khítruyền tin, bắt đầu thì thầm vào đó.Cũng không biết vừa rồi đã thực hiện cái tính toán gì.Mà Thành Ca đã đợi ở trong sân đã lâu mà cũng không thấy đối thủ đi lên, đãcó chút không kiên nhẫn được nữa.“Các ngươi hiểu rõ những quy tắc được đưa ra, vậy có thể chủ động hăng háimột chút được hay không?