Lại một người nữa ra giá, tức thì toàn bộ hội trường im bặt.
– Năm ức kim tệ.
Chỉ trong chốc lát, một thanh âm tục tằn từ trong lầu hai vang lên. Lục Lâm Thiên nhìn lại thì thấy người đó là Lý Trì Chính.
– Năm ức năm trăm vạn.
Đới Đường cách Lục Lâm Thiên không xa cắn răng ra giá.
– Sáu ức kim tệ.
Trên lầu hai, Lý Trì Chính trừng mắt nhìn Đới Đường trực tiếp tăng lên sáu ức kim tệ.
– Sáu ức năm trăm vạn kim tệ.
Đới Đường lại tiếp tục cắn răng lên giá.
– Bảy ức kim tệ.
Lý Trì Chính cũng không sợ, vũ kỹ Huyền cấp sơ giai hỏa hệ này đã là của hắn, làm sao có thể rơi vào trong tay ngươi khác được. Dù sao đi nữa cuối cùng kim tệ này hắn cũng không phải bỏ ra, cho nên tùy tiện ra giá.
Mà lúc này sắc mặt Đới Đường không thể nào đẹp hơn được nữa. Mỗi lần hắn tăng lên năm trăm vạn đối phương trực tiếp tăng lên một ức. Hoàn toàn không đặt hắn vào trong mắt, khiến cho mặt mũi hắn bị đả kích rất nhiều. Trong đấu giá hội này, những người biết hắn cũng không ít, mặt mũi lần này đã mất hết, thế nhưng lại không thể tìm lại được.
– Tám ức.
Lúc này trên lầu hai lại có người ra giá, chính là một hán tử hơn bốn mươi mà Lục Lâm Thiên vẫn chưa từng chú ý tới.
Cái giá tám ức kim tệ khiến cho mí mắt Lục Lâm Thiên cũng khẽ nhảy lên, cái giá này quá kinh khủng rồi. Vũ kỹ Huyền cấp sơ giai quả thực không phải bình thường.
– Mười ức kim tệ.
Lý Trì Chính dường như không sợ chuyện này lớn, trực tiếp ra giá mười ức kim tệ khiến cho toàn bộ hội trường yên tĩnh.
– Mười ức kim tệ, còn có ai ra giá cao hơn không.
Ánh mắt Đới Đường hung hăng nhìn về phía Lý Trì Chính, ánh mắt vô cùng âm trầm. Mười ức kim tệ hắn cũng không xuất ra được, người nọ rõ ràng muốn đối đầu với hắn.
Trong lúc mọi người đang còn kinh ngạc vì mười ức kim tệ, lúc này trong tay Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi lại xuất hiện một ngọc giản tràn ngập năng lượng thổ hệ.
– Bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai cuối cùng ngày hôm nay, giá khởi điểm ba ức kim tệ.
Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi cười khẽ rồi nói.
Toàn trường im lặng, lúc này tiếng ra giá vang lên không dứt, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, giá cả của vũ kỹ Huyền cấp sơ giai thổ hệ này đã bị nâng lên tới chín ức kim tệ.
– Mười ba ức kim tệ.
Một tiếng hét lớn truyền tới. Trong đám người Thiết Quyền Hoàng Phủ Kỳ Tùng xen lẫn trong đám người trực tiếp ra giá mười ba ức kim tệ, lập tức không có ai ra giá nữa. Mười ba ức kim tệ không phải là số lượng mà các thế lực bình thường có thể lấy ra được.
Đới Đường gần Lục Lâm Thiên lúc này lại tức giận vô cùng, cái giá vượt quá khả năng thừa nhận của hắn. Lần đấu giá hội này không thu được thứ gì, tâm tình của hắn vô cùng kém.
Từ vật thứ nhất xuất hiện cho đến lúc đấu giá hội kết thúc, thân ảnh hai tỷ muội Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi lập tức biến mất. Mọi người đấu giá thành công các vật thì đã có an bài, chỉ cần thanh toán kim tệ là có thể lấy đi.
Lục Lâm Thiên mở miệng cười, lần đấu giá hội này không thể nghi ngờ là vô cùng thành công, chỉ sợ kết quả của lần đấu giá hội này sau khi truyền ra ngoài, trấn Hoa Môn sẽ càng thêm náo nhiệt.
– Lâm Thiên tiểu huynh đệ, chúng ta đi trước một bước. Quấy rầy tiểu huynh đệ nhiều rồi, lần sau nếu có thời gian thì tới Quỷ Vũ Tông ta chơi.