Vừa lúc Tiêu lão vương gia cũng vừa chuẩn bị một bàn đồ ăn, người nhà đang định ăn nhưng bọn họ còn chưa kịp ăn.
Thái giám trong cung tới phủ An thân vương tuyên chỉ.
Đêm nay mở tiệc trong cung.
Hoàng thượng định tuyển phi cho hai vị hoàng tử, ngoài ra còn có Chiêu Hoa công chúa của Nam Chiêu quốc cũng muốn chọn rể, nghe nói Nam Chiêu cố ý liên hôn với Đông Ly quốc, sau khi Bắc Địch quốc về, Nam Chiêu cũng muốn hòa bình với Đông Ly.
Kết quả như vậy đương nhiên hoàng đế thấy rất vui vẻ, cho nên hoàng đế vô cùng khoan dung với sứ thần Nam Chiêu, nhất là lần liên hôn này, hoàng đế lại đồng ý Chiêu Hoa công chúa tự mình chọn rể.
Kể từ đó, không ít người trong ngoài cung nổi lên lòng riêng.
Đặc biệt là thanh niên tài tuấn trong triều, rất nhiều người trong đó muốn cưới công chúa Nam Chiêu làm vợ.
Ngoại trừ thân phận công chúa Nam Chiêu, còn bởi vì công chúa xinh đẹp như hoa, lại là một công chúa lòng dạ lương thiện, nghe nói y thuật của nàng vô cùng lợi hại, lần này tới Đông Ly quốc trao đổi hòa bình, dọc đường đi cứu không ít bách tính Đông Ly quốc.
Nàng chưa vào kinh, cái danh lương thiện đã truyền vào, hơn nữa nghe đồn vị công chúa Nam Chiêu này rất xinh đẹp, là nữ tử mỹ mạo hiếm thấy trong thiên hạ.
Một công chúa muốn thân phận có thân phận, muốn nhân phẩm có nhân phẩm như vậy, đương nhiên thanh niên tài tuấn của Đông Ly quốc muốn cưới.
Cho nên hoàng thượng vừa nói muốn chọn rể cho công chúa, không ít người tranh thủ cơ hội vào cung.
Phủ An thân vương, Tiêu lão vương gia không tích cực như người khác, ngược lại mặt mũi lo lắng.
"Thần Nhi, công chúa Nam Chiêu sẽ không chọn ngươi chứ, ngươi đừng cưới nữ nhân kia, nếu nữ nhân kia gả cho ngươi, nhất định hoàng đế sẽ thấy phủ An thân vương chúng ta có ý xấu."
Vẻ mặt Tiêu Dạ Thần đầy vạch đen, nhìn Tiêu Lăng Phong không biết nói gì: "Gia gia, người cho rằng tôn tử của người là bánh bao thơm ư, ai cũng muốn."
Tiêu Lăng Phong nghe thấy lời không thích nghe này, nhướn mày hừ lạnh nói: "Sao vậy, tôn tử của ta lớn lên tuấn tú như vậy, sao lại không phải là bánh bao thơm."
"Công chúa kia không nhìn trúng ngươi là nàng ta không biết tốt xấu."